Là công dân mới Hải Phòng, lần đầu tiên tôi được trải nghiệm và hiểu vì sao nhiều người dân nơi đây ví Lễ hội Hoa Phượng Đỏ như một 'cái Tết thứ hai' trong năm.

Tại Lễ hội Hoa Phượng Đỏ 2026 có những gian hàng quảng bá đặc sản xứ Đông như bánh đậu xanh, vải thiều, trà sen Kiếp Bạc.
Chuyến tàu Hoa Phượng Đỏ rời ga Hải Dương khi chiều tháng 5 bắt đầu dịu nắng. Trên toa tàu hôm ấy có nhiều người háo hức hướng đến những ngày lễ hội lớn nhất năm 2026 của thành phố.
Đây là năm đầu tiên tôi tham dự Lễ hội Hoa Phượng Đỏ với tư cách là một người con Hải Phòng.
Sau khi Hải Dương và Hải Phòng chính thức hợp nhất, nhiều thứ dường như đã thay đổi rất nhanh. Từ câu chuyện địa giới hành chính cho đến cảm xúc về quê hương. Là người sinh ra trên vùng đất Hải Dương cũ, tôi bước lên chuyến tàu hôm nay với tâm thế của người con đến với lễ hội quê hương mình.
Tôi đã nghe bạn bè nhắc nhiều về Lễ hội Hoa Phượng Đỏ suốt những năm qua. Nào là thành phố đông nghịt người trong đêm khai mạc, những sân khấu hoành tráng, pháo hoa rực trời, những đoàn diễu hành kéo dài hàng cây số. Nhưng chỉ khi thực sự hòa mình vào dòng người trên phố, tôi mới hiểu vì sao người Hải Phòng lại yêu lễ hội này đến vậy.
Từ ga Hải Phòng đi bộ về khu vực Nhà hát thành phố, không khí lễ hội hiện ra rõ rệt trong từng góc phố. Cờ hoa rực rỡ, những cụm trang trí ngập sắc hoa, các tuyến đường sạch đẹp và đông vui như ngày Tết. Người dân ai cũng mặc đẹp hơn thường ngày. Những nhóm bạn trẻ cùng nhau check-in, các gia đình đưa con nhỏ xuống phố, những cụ già thong thả ngồi ngắm dòng người qua lại. Trên môi nhiều người là nụ cười háo hức chào đón lễ hội.

Lễ hội Hoa Phượng Đỏ là lễ hội của nhân dân, ai nấy đều háo hức xuống đường, hòa mình vào không khí lễ hội.
Có lẽ vì thế mà nhiều người gọi vui Lễ hội Hoa Phượng Đỏ là “cái Tết thứ hai” của người Hải Phòng.
Còn với thế hệ Gen Z, lễ hội giống như một “concert của thành phố”. Ở đó có âm nhạc hiện đại, có diễu hành đường phố, có những màn trình diễn nghệ thuật ngoài trời và cả pháo hoa bùng nổ trên bầu trời đêm. Nhưng khác với các concert thông thường, sân khấu của lễ hội không chỉ gói gọn trong một quảng trường, cả thành phố đều trở thành không gian lễ hội.
Đi dọc dải trung tâm thành phố những ngày này, rất dễ bắt gặp các hoạt động nối tiếp nhau. Đó là liên hoan múa rối với hàng nghìn nghệ sĩ trong nước và quốc tế tham gia diễu hành. Hay là những gian hàng ẩm thực đông người thưởng thức bánh đa cua, nem cua bể, bánh mì cay.
Khu vực quán hoa trung tâm rực rỡ sắc màu với hàng nghìn bông hoa tươi, thu hút người dân đến chụp ảnh. Những chương trình âm nhạc đường phố, các đoàn nghệ thuật quốc tế biểu diễn ngay tại quảng trường khiến khoảng cách giữa nghệ sĩ và công chúng gần như không còn.
Điều khiến tôi ấn tượng nhất chính là cảm giác đây thực sự là “lễ hội của nhân dân”. Người dân không chỉ đến xem mà trực tiếp trở thành một phần của lễ hội. Các em nhỏ khoác lên mình trang phục biểu diễn. Những cụ ông, cụ bà chăm chú theo dõi từng tiết mục nghệ thuật. Các câu lạc bộ, hội nhóm cùng nhau xuống phố trong đồng phục rực rỡ. Không khí ấy tạo nên cảm giác cộng đồng rất rõ nét.
Tôi nhớ cuộc trò chuyện với một cụ bà gần 90 tuổi bên khu vực quảng trường Nhà hát thành phố. Bà bảo chưa năm nào bỏ lỡ Lễ hội Hoa Phượng Đỏ. Năm nay bà thấy lễ hội hoành tráng hơn hẳn, có lẽ cũng bởi đây là năm đầu tiên sau hợp nhất. Ánh mắt của bà khi nhìn những đoàn diễu hành đi qua đầy háo hức, tự hào về thành phố này.
Rồi một du khách người Hàn Quốc chia sẻ rằng ông đã đi qua nhiều quốc gia nhưng hiếm nơi nào duy trì được một lễ hội mang tính biểu tượng riêng cho thành phố như Hải Phòng. Điều ấy khiến ông rất ấn tượng.
Sức hút của Lễ hội Hoa Phượng Đỏ không chỉ nằm ở quy mô tổ chức mà còn ở bản sắc riêng. Thành phố đã biến một loài hoa thành biểu tượng văn hóa, thành niềm tự hào chung của người dân.
Trong những ngày lễ hội, hoa phượng xuất hiện ở khắp nơi. Trên tà áo dài của những cô gái xuống phố. Trong tay những bạn trẻ chụp hình check-in. Trên các tiểu cảnh trang trí, sân khấu nghệ thuật hay cả bàn đại biểu trong lễ khai mạc. Sắc đỏ ấy phủ lên thành phố một vẻ đẹp rất riêng của tháng 5 Hải Phòng.
Giữa không gian ấy, tôi vẫn nhìn thấy hình bóng quen thuộc của xứ Đông. Trong các gian hàng ẩm thực có bánh đậu xanh, vải thiều bên cạnh bánh đa cua, nem cua bể hay bánh mì cay Hải Phòng. Một sự hòa quyện tự nhiên giống như cách hai vùng đất đang dần hòa vào nhau.
Lễ hội năm nay có chủ đề “Hải Phòng - Hội tụ - Tỏa sáng”. “Hội tụ” là sự gặp gỡ của những dòng chảy văn hóa, kinh tế và con người. “Tỏa sáng” là khát vọng vươn lên của một siêu đô thị phía Bắc đang định hình diện mạo mới.
Với hơn 60 hoạt động lớn nhỏ kéo dài suốt nhiều tuần, từ nghệ thuật, thể thao, du lịch đến các hoạt động cộng đồng, Lễ hội Hoa Phượng Đỏ năm nay giống như một bản giao hưởng tháng 5 đầy màu sắc. Ở đó có truyền thống và hiện đại, có bản sắc địa phương và tinh thần hội nhập quốc tế.
Đêm khai mạc lễ hội, khi những chùm pháo hoa đồng loạt bừng sáng trên bầu trời, tôi thực sự cảm nhận được sự lớn mạnh, tự tin và khát vọng vươn lên của thành phố này.
Rất nhiều người đã nói rằng, chưa năm nào pháo hoa đẹp như năm nay. Và tôi cũng vậy, lần đầu tiên ngắm một màn pháo hoa rực rỡ và cảm xúc đến thế.
Bằng một cách nào đó, sau những ngày hòa mình vào lễ hội, tôi đã thuộc lòng những giai điệu của ca khúc “Bến cảng quê hương tôi”. Quê hương tôi có một Lễ hội Hoa Phượng Đỏ rực rỡ, sôi động và đầy sức sống. Một lễ hội mà ai từng một lần hòa mình vào dòng người tháng 5 ấy, có lẽ sẽ còn nhớ rất lâu.
Nguồn: Báo Hải Phòng